Bởi Sài Gòn đâu dễ thấy mùa thu

Bởi Sài Gòn đâu dễ thấy mùa thu | Sáng tác: nhạc Võ Tá Hân, thơ Phan Như Liên
1.
Anh không ngắt tặng [Am] em đóa [Dm] hoa thạch [Am] thảo
Bởi Sài [E] Gòn đâu dễ [E7] thấy mùa [Am] thu
Khi tình [G] ta vừa chạm ngõ hoang [C] vu
Trời đã [Dm] lộn lẫn [G] mưa vào trong [E7] nắng.
2.
Cơn gió thổi lướt [Am] qua [Dm] thềm trống [Am] vắng
Dẫn mưa [E] về xiên [E7] hạt sáng long [Am] lanh
Hạt nước [G] nào rơi tạt ướt lòng [C] anh [F]
Dẫu bay [G] hơi vẫn [E7] lờ mờ dấu [Am] vết.
ĐK1:
Có hay [G] không mùa thu đã chết
Nên cúc [Em] vàng thạch thảo cũng như [Am] nhau
Có hay [D] không thầm lặng dấu cơn đau
Nên mỗi lúc trở [Bm] trời lại nghe mình ê [E7] ẩm.

Có những lúc [Am] buồn như lăng tẩm rêu [D] phong
Nằm ngu [Am] ngơ ôm ấp chút tình [D] phai
Dang tay [Am] xương giữ lấy chút trang [F] đài
Hồn lặng [E7] ngắt một mình cười với [Am] gió.
ĐK2:
Ở nơi [G] đó mùa thu vừa chạm ngõ
Bước chân [Em] ai giẫm nhẹ lá vàng [Am] khô
Trong hơi [D] sương phảng phất chút mơ hồ
Cái màu xanh mượt [Bm] mà nếp non cốm [E7] mới.

Ở nơi [Am] đó mùa xuân vừa bước [D] tới
Để dịu [Am] dàng e ấp áo ai [D] bay
Để bàn [Am] tay xa lạ với bàn [F] tay
Để nụ [G] cười mở ra [E7] nửa chừng lại [Am] đóng.
Từ khóa: boi sai gon dau de thay mua thu, bsgddtmt, nhac vo ta han tho phan nhu lien, anh khong ngat tang em doa hoa thach thao

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau