Nơi đó là quê hương

Nơi đó là quê hương | Sáng tác: nhạc Trần Quang Lộc, thơ Nguyễn Phan Nhật Nam
Em níu [D] anh rồi [A/C#] hỏi: "Bên [Bm] kia bờ biển [Em] xanh
Phải [G] chăng là núi [Em] biếc, cảnh [A7] đẹp hiền như tranh?
Nếu bây [G] giờ nước cạn không [Bm] cản được tầm [F#m] nhìn
Em [A] thấy gì anh [F#m] nhỉ, giữa [A] ngày trôi lặng [Em] thinh?

Hay nếu [G] như hai đứa hóa [Em] thành đôi cánh [F#m] chim
Bay [F#7] lên ngôi tháp [Bm] cổ, có [E7] thấy thái dương [A] chìm?"
Anh [D] nắm bàn tay ấm, anh [Bm] nhìn vào mắt [Em] em
Tưởng mình đang đứng [F#m] giữa hàng [A7] phượng vĩ êm [D] đềm.

Sài Gòn, [G] ôi một [Em] thuở [A] tuổi học trò ngây [D] thơ
[Em] Xe đạp tranh tìm chỗ [A] khi mưa [E7] đến bất [A] ngờ [D7]
Mà thật [G] làm ta [Gm] nhớ [Em] mùi hương [A] của mạ [D] non
[Bb] Tiếng gà [Gm] trên mặt lộ, [A7] buổi sáng [Bb] sương [C] đêm [D] còn

Em níu [D] tay anh [A/C#] hỏi: "Phía [Bm] xa xa chốn gì
Khi [Em] trông ra biển rộng mở [Bm] hết tầm đôi [A] mi?" [F#7]
Cánh diều [Bm] căng lộng [Em] gió, ve [A7] rộn rã trưa [D] hè
Bờ [Em] giếng cây đa [G] tỏa, gió [A] rì rào ngọn tre

Anh dõi [G] theo con sóng trả [A7] lời em ra [F#m] sao
Chúng [Bm] mình thân lạc [Em] xứ, năm tháng đời lao [A] đao
Có một [Bm] điều anh [D] chắc, bên [Bm] kia bờ đại [Em] dương
Cả [A] trời xuân nắng [Em] ấm, nơi [A7] đó là quê [D] hương
Từ khóa: noi do la que huong, ndlqh, nhac tran quang loc, tho nguyen phan nhat nam, em niu anh roi hoi ben kia bo bien xanh

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau