Xin đừng trách mẹ

Xin đừng trách mẹ | Sáng tác: Nhạc Hoa - Lời Việt: Danh Tuấn Trung
Intro: [Dm][Bb]-[C][F]-[Gm][Am][Dm]
1.
[Dm] Mẹ giờ đã già yếu [Gm] nên miếng [Am] cơm ăn rớt ra [Dm] ngoài
[Dm] Vậy mà chẳng màng đúng [Gm] sai, con [C] ơi! Sao mắng [F] mẹ hoài
[Dm] Ngày mà con còn [Bb] thơ ngây, uống [D7] ăn rớt rơi đầy [Gm] nhà
[F] Mẹ vẫn nhẹ nhàng, bảo [A7] con chớ than [Dm] trách gì

[Dm] Mẹ tuổi già có [Bb] khi, [D7] quên mất luôn tên [Gm] mình
[F] Đồ đạc mẹ để ở [A7] đâu? Hỏi con? Con [Dm] nhức đầu
2.
[Dm] Mẹ già thì đãng trí [Gm] thôi, mới [Am] ăn xong quên mất [Dm] rồi
[Dm] Đành nhiều lần réo kiếm [Gm] cơm, sao [C] con! tức tối [F] bực bội
[Dm] Thời con còn long [Bb] nhong, [D7] con nhớ không từng [Gm] ngày
[F] Mẹ vẫn gọi thức con, đưa [A7] đón con đến [Dm] trường

[Dm] Giờ thì mẹ già có [Bb] khi, [D7] chân bước đi không [Gm] thành
[F] Đành để mẹ ở góc [A7] riêng, để cho con [Dm] khỏi phiền
3.
[Dm] Người nào già cũng phải [Gm] đi, tiếc [Am] chi con ơi khóc [Dm] gì!
[Dm] Muộn màng rồi lệ ướt [Gm] mi, [C] đâu ai sống [F] lại
[Dm] Thời còn cha mẹ không [Bb] lo, [D7] cơm nước không ra [Gm] trò
[F] Bỏ một mình trong [A7] xó, đơn côi [Dm] kiếp cò

[Dm] Một ngày nào mình có [Bb] con, [D7] mới biết thương cha [Gm] mẹ
[F] Nhiều nhọc nhằn khó [A7] khăn, nuôi lớn con [Dm] của mình

* [Dm] Cuộc đời này thường có [Bb] câu, [D7] nhân quả luôn công [Gm] bằng
[F] Mình phải làm tròn chữ [A7] hiếu, mai sau sẽ thành [Dm] công.
Từ khóa: xin dung trach me, xdtm, nhac hoa loi viet danh tuan trung, me gio da gia yeu nen mieng com an rot ra ngoai

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau