Hai người cùng cảnh ngộ

Hai người cùng cảnh ngộ | Sáng tác: Khánh Đơn
Intro:
[Dm][C]-[Bb][C][F]-[Dm][C]-[Bb][C][Dm]
[Dm][C]-[Bb][C][F]-[Dm][C]-[Bb][C][Dm]
1.
[Dm] Có nuối tiếc mấy thì chúng [C] ta cũng đã mang
Cùng [Bb] chung một [C] nỗi đau trong [F] đời
Người ta [Gm] đã quay lưng bỏ [Dm] rơi mình thật rồi
Giờ [Bb] có trách móc cũng thế [A] thôi
2.
[Dm] Cứ ngỡ dối trá người đã [C] trao chỉ mỗi tôi
Ngờ [Bb] đâu lại [C] có thêm một [F] người
Giờ đây [Gm] cũng như tôi lỡ [Dm] yêu cùng một người
Để [Bb] khiến hai [C] ta phải khổ [Dm] đau
ĐK:
[Dm] Tôi giận mình sao mà quá [Gm] tin vào đối phương
[C] Tôi giận mình sao mà quá [F] yêu người thiết tha
[Bb] Muôn đời thì ta thật chẳng[Gm] hiểu hết đàn ông
Chỉ [Bb] lo lao theo tình yêu [A] mới

[Dm] Thôi thì người ta giờ đã [Gm] theo người thứ ba
[C] Thôi thì người ta giờ đã [F] quên hai chúng ta
[Bb] Trông chờ làm chi một kẻ [Gm] chỉ biết đùa vui
Thế [A] gian đâu thiếu người [Dm] chung tình
Từ khóa: hai nguoi cung canh ngo, hnccn, khanh don, co nuoi tiec may thi chung ta cung da mang

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau