Chẳng có lẽ

Chẳng có lẽ | Sáng tác: Quốc Tiến
1.
Em đi [Am] rồi, bỏ lại phố mình [Dm] tôi
Dáng hao [G] gầy, còn được trông thấy [C] nhau?
Cơn mưa [F] mau, lối [Am] anh về bất [Dm] chợt
Xa em [B7] rồi như chết nửa hồn [E7] tôi.
2.
Em đi [Am] rồi, hàng ghế đá xanh [Dm] rêu
Tiếng chim [G] chiều, gọi bầy ôi thiết [C] tha
Ta là [F] ai, giữa [A7] dòng người xa [Dm] lạ?
Quá nửa [B7] đời, tình [E7] còn vẫn long [Am] đong.
ĐK:
Tôi hỏi [Am] lòng, người ơi có còn [C] thương [Am]
Cuối con [Dm] đường mình [G] dìu nhau bước [Dm] vội
Ta còn [G] ngồi đếm bước thời gian [C] trôi.

Tôi chỉ [Am] là một lữ khách đường xa
Và em [Dm] chỉ là loài [A7] hoa cỏ [Dm] dại
Mải rong chơi, em [E7] đã bội câu [Am] thề.
3.
Thôi anh [Am] về, người hãy tìm vui [Dm] đi
Bao kỷ [G] niệm, đành vùi chôn em [C] nhé
Chẳng có [F] lẽ mình [A7] lạc nhau mất [Dm] rồi
Chẳng có [G] lẽ tình [E7] mình chỉ thế [Am] thôi.
Từ khóa: chang co le, ccl, quoc tien, em di roi bo lai pho minh toi

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau