Khi trời trở gió

Khi trời trở gió | Sáng tác: Phạm Tuân
1.
Gió lạnh từng [Em] canh, người đi nỡ sao cho [A] đành
Gió lạnh từng [Am] canh, đêm [D] về mình anh ngóng [G] trông
Người giờ sang [D] sông, con thơ tay bế tay [Bm] bồng
Không còn bên [D] nhau, anh đây chấp nhận thương [C] đau.
2.
Hứa đợi chờ [Em] nhau, giờ đây bỏ anh một [A] mình
Để rồi người [Am] đi, anh [D] còn thương tiếc làm [G] chi
Chuyện tình hợp [D] tan, cho anh đắng cay bẽ [Bm] bàng
Người xây ước [D] mơ, để [B7] lại con khờ bơ [Em] vơ.
ĐK:
Khi trời trở [A] gió, anh đây biết phải làm [Em] sao
Con nằm ốm [Am] đau, anh đây không [D] tiền lo cho con [G] mình
Người cười kẻ [C] khinh [B7]
Bao ngày mong [A] nhớ, con thơ hỏi mẹ mẹ [Em] đâu
Thức từng canh [Am] thâu, nói em qua [D] cầu tham lam sang [B7] giàu để mình buồn [Em] đau.
2.
Hứa đợi chờ [Em] nhau, giờ đây bỏ anh một [A] mình
Để rồi người [Am] đi, anh [D] còn thương tiếc làm [G] chi
Chuyện tình hợp [D] tan, cho anh đắng cay bẽ [Bm] bàng
Người xây ước [D] mơ, để [B7] lại con khờ bơ [Em] vơ.
ĐK:
Khi trời trở [A] gió, anh đây biết phải làm [Em] sao
Con nằm ốm [Am] đau, anh đây không [D] tiền lo cho con [G] mình
Người cười kẻ [C] khinh [B7]
Bao ngày mong [A] nhớ, con thơ hỏi mẹ mẹ [Em] đâu
Thức từng canh [Am] thâu, nói em qua [D] cầu tham lam sang [B7] giàu để mình buồn [Em] đau.
ĐK:
Khi trời trở [A] gió, anh đây biết phải làm [Em] sao
Con nằm ốm [Am] đau, anh đây không [D] tiền lo cho con [G] mình
Người cười kẻ [C] khinh [B7]
Bao ngày mong [A] nhớ, con thơ hỏi mẹ mẹ [Em] đâu
Thức từng canh [Am] thâu, nói em qua [D] cầu tham lam sang [B7] giàu để mình buồn [Em] đau.

Nói em qua [D] cầu tham lam sang [B7] giàu
Để mình buồn [Em] đau.
Từ khóa: khi troi tro gio, kttg, pham tuan, gio lanh tung canh nguoi di no sao cho danh

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau