Xa cách trong đời | Sáng tác: Duy Cường
1.
Giận hờn vu [Am] vơ em nhìn anh mắc [C] cỡ
Muốn nói một [D] điều rằng anh rất yêu [Am] em
Thao thức bao [G] đêm anh mơ phút êm [C] đềm
Thương sao nụ [D] cười và ánh mắt làn [Em] môi.
2.
Tại vì khi [Am] xưa anh nào đâu dám [C] ngỏ
Biết mất nhau [D] rồi còn đâu phút chung [Am] đôi
Em bước bên [G] ai anh thao thức đêm [C] dài
Trách thân phận [Em] nghèo nên chuyện tình cũng gieo [Am] neo.
ĐK:
Em [G] ơi, em đã đi [C] rồi
Xa giấc mơ [Am] đời bỏ lại anh với đơn [C] côi
Thương [G] em, không nói nên [C] lời
Mơ ước chi [Em] rồi chỉ nhận đau đớn riêng [F] tôi.
Thôi [G] xin chôn giấu trong [C] lòng
Em bước bên [Am] chồng để lại anh nhớ thương [C] mong
Vì [G] anh trót thân cơ [C] hàn
Em có đâu [Em] màng thôi số nghèo chấp nhận dở [Am] dang.
2.
Tại vì khi [Am] xưa anh nào đâu dám [C] ngỏ
Biết mất nhau [D] rồi còn đâu phút chung [Am] đôi
Em bước bên [G] ai anh thao thức đêm [C] dài
Trách thân phận [Em] nghèo nên chuyện tình cũng gieo [Am] neo.
ĐK:
Em [G] ơi, em đã đi [C] rồi
Xa giấc mơ [Am] đời bỏ lại anh với đơn [C] côi
Thương [G] em, không nói nên [C] lời
Mơ ước chi [Em] rồi chỉ nhận đau đớn riêng [F] tôi.
Thôi [G] xin chôn giấu trong [C] lòng
Em bước bên [Am] chồng để lại anh nhớ thương [C] mong
Vì [G] anh trót thân cơ [C] hàn
Em có đâu [Em] màng thôi số nghèo chấp nhận dở [Am] dang.
Giận hờn vu [Am] vơ em nhìn anh mắc [C] cỡ
Muốn nói một [D] điều rằng anh rất yêu [Am] em
Thao thức bao [G] đêm anh mơ phút êm [C] đềm
Thương sao nụ [D] cười và ánh mắt làn [Em] môi.
2.
Tại vì khi [Am] xưa anh nào đâu dám [C] ngỏ
Biết mất nhau [D] rồi còn đâu phút chung [Am] đôi
Em bước bên [G] ai anh thao thức đêm [C] dài
Trách thân phận [Em] nghèo nên chuyện tình cũng gieo [Am] neo.
ĐK:
Em [G] ơi, em đã đi [C] rồi
Xa giấc mơ [Am] đời bỏ lại anh với đơn [C] côi
Thương [G] em, không nói nên [C] lời
Mơ ước chi [Em] rồi chỉ nhận đau đớn riêng [F] tôi.
Thôi [G] xin chôn giấu trong [C] lòng
Em bước bên [Am] chồng để lại anh nhớ thương [C] mong
Vì [G] anh trót thân cơ [C] hàn
Em có đâu [Em] màng thôi số nghèo chấp nhận dở [Am] dang.
2.
Tại vì khi [Am] xưa anh nào đâu dám [C] ngỏ
Biết mất nhau [D] rồi còn đâu phút chung [Am] đôi
Em bước bên [G] ai anh thao thức đêm [C] dài
Trách thân phận [Em] nghèo nên chuyện tình cũng gieo [Am] neo.
ĐK:
Em [G] ơi, em đã đi [C] rồi
Xa giấc mơ [Am] đời bỏ lại anh với đơn [C] côi
Thương [G] em, không nói nên [C] lời
Mơ ước chi [Em] rồi chỉ nhận đau đớn riêng [F] tôi.
Thôi [G] xin chôn giấu trong [C] lòng
Em bước bên [Am] chồng để lại anh nhớ thương [C] mong
Vì [G] anh trót thân cơ [C] hàn
Em có đâu [Em] màng thôi số nghèo chấp nhận dở [Am] dang.
Từ khóa: xa cach trong doi, xctd, duy cuong, gian hon vu vo em nhin anh mac co