Nhạt nhòa

Nhạt nhòa | Sáng tác: Tuấn Khanh

Chiều về quạnh [C] hiu từ biệt người [Am] yêu muốn nói thật [Em] nhiều
Muốn khóc một [F] chiều sao cứ ngại [Em] ngùng [A7]
Lệ bỗng rưng [Dm] rưng tình nỡ xoay [F] lưng
Trong chiều hấp [G] hối ôm ấp đêm đêm giấc ngủ mồ [C] côi.

Rồi từng ngày [C] qua người về miền [Am] xa có nhớ thiệt [Em] thà
Đắm đuối mù [F] loà hay đã nhạt [Em] nhoà. [A7]
Còn nhớ hay [Dm] không dòng nước mênh [F] mông
Con thuyền bến [G] cũ hắt hiu trong chiều [C] thu.

[Am] Em, tại sao em lại [Em] tiếc nuối
[F] Ôi đường đèn dòng sông Seine
[Em] Chứng cuộc tình chúng mình [A7]
[Dm] Anh tại sao anh bật [Am] tiếng khóc
Trong [Dm] hôn mê khi [G] cuộc tình từ [C] giã.

Tại mình còn [C] yêu tại mình còn [Am] thương đôi mắt lạ [Em] thường
Say đắm thẹn [F] thùng e ấp ngại [Em] ngùng [A7]
Ngày ấy yêu [Dm] nhau giờ khóc xa [F] nhau
Nghe lòng bão [G] tố thiết tha hay nhạt [C] phai.

Từ khóa: nhat nhoa, tuan khanh, chieu ve quanh hiu tu biet nguoi yeu muon noi that nhieu

1 Nhận xét

  1. Ngày ấy xa nhau | Tuấn Khanh
    Đường về ngập hương, gặp lại người thương
    Muốn nói thật nhiều, muốn khóc một chiều
    Sao cứ nghẹn ngào

    Từng bóng xôn xao, lòng thấy nao nao
    Trong chiều tiếc nuối, nghe thấy trong đêm
    Giấc mộng đẹp thêm

    Rồi từng ngày qua, về từ miền xa, em nhớ thiệt thà
    Mái tóc mượt mà, môi thắm đậm đà
    Nhẹ bổng đôi vai, hồn đã nguôi ngoai,
    Con thuyền bến cũ bỗng dưng nhẹ lòng

    Ôi ngờ đâu nay lại thấy bóng
    Anh về miền thùy dương
    Xanh ngát cuộc tình chúng mình
    Anh, đường ta đi đầy nắng ấm
    Thôi cô liêu tim tràn đầy rộn rã

    Giờ thì còn yêu, giờ thì còn thương
    Đôi mắt lạ thường, e ấp ngại ngùng
    Giây phút trùng phùng
    Ngày ấy xa nhau, giờ hết thương đau
    Trên dòng nước biếc, ái ân vui triền miên.

    Trả lờiXóa
Bài trước Bài sau