Phản bội chính mình

Phản bội chính mình | Sáng tác: Vương Anh Tú
[Am] Nhiều ký ức tưởng [Em] rằng đã vỡ Mà [F] lòng hoá ra còn [C] nhớ Trái tim [Dm] còn run lên là [Am] còn chưa quên Một [F] người như in vẫn [G] đêm đêm gọi tên. T-ĐK: [F] Lòng dạ một người hôm [Em] nay vẫn cười [Dm] Nhưng mai thì [G] lại say đắm [C] ai rồi [F] Chẳng thể nào đành bên [Em] anh kém cạnh [Dm] Phải để tương lai với [B7] ai được thoải [E7] mái. ĐK: [Am] Vậy cũng phải cuộc [Em] đời nay mai Tình duyên [F] khó mấy [G] ai ở [C] lại Cũng do [Dm] anh bất tài ông [Am] trời ngược đãi Hẹn [F] thề cho qua cũng [B7] điêu ngoa rời [E7] xa. [Am] Vì thương em mà [Em] gạt bỏ hết Tự [F] trọng chẳng màng cái [C] kết Cứ đưa tay lên [Dm] hỏi tim ơi liệu [Am] còn đau không Tiều [F] tuỵ đi khi trái [G] tim phản bội chính [Am] mình. * [Am] Tik tok [G] tik tok Anh đã [F] hết thời hạn bên em rồi [C] hà ha ha ha ha [Am] Chuyện khó mấy cũng một [Em] mình trải qua thế này Cuộc [F] đời hiếm thấy trước mắt [C] khổ mà vẫn nắm tay [Dm] Buồn lắm biết em bên [Am] cạnh một ai đắm say Nhưng còn [B7] hơn em trách anh trắng [E7] tay
Từ khóa: phan boi chinh minh, pbcm, vuong anh tu, nhieu ky uc tuong rang da vo

Đăng nhận xét

Bài trước Bài sau